Ngày
– tháng – năm trôi đi, đã được 8 tháng. Lần đầu tiên trong tôi quen một người
đã biết đếm từng ngày ( vì đã được 1 ngày nữa, vì hôm nay chúng ta không cãi
nhau, hôm nay chúng ta đã có những giây phút thật vui vẻ), tính ngày kỷ niệm
theo tháng ( vì tôi luôn có cảm giác một ngày nào đó anh sẽ ra đi, a sẽ rời xa
tôi ) tôi chỉ hy vọng khi số lượng ngày tăng lên thì anh sẽ ở cạnh tôi lâu hơn,
anh sẽ vì những ngày tháng đó mà ko rời khỏi vòng tay của tôi. Cuộc sống vốn dĩ
không hề dễ dàng để tồn tại, những gì tôi mong chỉ là tình yêu sẽ níu kéo tất
cả mọi thứ giữa tôi và anh. Đã có nhiều gia đình đã vì những thứ hào nhoáng của
cuộc sống – tiền bạc – sự giàu có – quyền lực – sự nghèo nàn. Những mong muốn
trần trụi của cuộc sống đã khiến con người thay đổi từ cách suy nghĩ đến cách
nhìn nhận. khi những thứ ấy trôi đi, chúng ta chỉ biết hồi tưởng lại quá khứ,
những ngày – tháng – năm đã cho ta nụ cười vô tư, suy nghĩ giản đơn. Nó đã qua
rồi….
Mỗi
ngày trôi đi, tôi sợ xa anh, anh sẽ chìm đắm trong những suy nghĩ tiêu cực, đặc
biệt anh sẽ lựa chọn cách đóng cánh cửa lại để không ai có thể mở cánh cửa ấy
được, nhìn thấy được con người anh, thật ra anh cười cũng không đẹp, anh chỉ
đẹp khi anh buồn, nhưng tôi cực kỳ ghét cảm giác nhìn thấy anh đứng ở 1 nơi
đông đúc, 1 mình cuối đầu xuống đất, nhìn vô những ngón tay của mình, tôi ghét
cảm giác đó – tôi chỉ muốn phá vỡ nát cái không khí mà anh tạo cho mình khi ở
chốn đông người. tôi luôn muốn anh mỉm cười, cười thật là to. Nó sẽ làm tôi
hạnh phúc hơn tất cả điều khác. Chỉ vậy thôi.
Tôi
không thích để anh chờ tôi, nên mỗi khi có thể, tôi đều chạy đua với thời gian,
chạy thật nhanh đến bên cạnh anh. Tôi luôn vội vã, luôn bỏ mặc mọi thứ để chạy
đến bên anh và nhào vô nắm đôi tay của anh. Anh sẽ cho rằng tôi bị khùng hay
tại sao phải làm thế. Nhưng tôi lại nghĩ rằng, nếu tôi không vội vã như vậy,
anh sẽ đi mất, không còn ở chỗ ấy nữa, tôi phải đi tìm anh trong vô vọng và
không còn thấy anh xuất hiện nữa. tôi sợ hãi và bắt đầu càng vội vã hơn …. Tôi đã
23 tuổi rồi, nhưng vẫn luôn như thế, cứ hành đồng bốc đồng và chìm đắm trong sợ
hãi mỗi ngày như thế. đến khi nào tôi mới thật sự lớn, điềm tĩnh và không phải
như thế vì anh nữa đây….
ở
những nơi phố xá đông người, chúng ta đi với nhau, tôi luôn níu tay áo của anh
hoặc cầm cổ tay của anh, chỉ là khi làm như vậy tôi sẽ yên tâm hơn nhiều, mặc
dù đôi tay ấy rất ít khi nắm tay của tôi. Nhưng điều đó cũng không sao – vì đã
có tôi nắm rồi – anh sẽ không biến mất hoặc tôi bị lạc mất anh.
Anh
có biết khi tôi nghe đại loại như – anh sẽ về nha trang mãi – tôi đã rất buồn,
anh bảo cách làm đó sẽ khiến tôi quen dần và sẽ không còn cảm thấy đau lòng khi
điều đó trở thành sự thật nữa – anh sai rồi, tôi sẽ bắt đầu hành hạ bản thân
mình từng ngày, tôi lại giằng xé tâm hồn mình, tôi cho mọi thứ biến mất khỏi
mắt tôi, nhưng chỉ có những cảm giác trong tâm trí tôi về anh sẽ không bao giờ
quên được, vì tôi và anh … chúng ta đã có những kỷ niệm thật đẹp ….
Mỗi khi đến nhà thờ, tôi chỉ cầu xin mẹ hãy ở
bên cạnh anh, che chở, bảo vệ anh và giúp anh vượt qua mọi khó khăn trong cuộc
sống. anh sẽ trở thành người đàn ông được mọi người kính trong và luôn hạnh
phúc. Chỉ cần bấy nhiêu thôi là được rồi..cho dù anh có hay không ở cạnh tôi,
thì khi thấy được anh như thế tôi đã đủ nghị lực để tự lo cho bản thân mình sau
này. Còn nếu chúng ta có duyên với nhau, tôi được ở cạnh anh mỗi ngày thì điều
đó quá tuyệt vời rồi. hy vọng là cách khiến con người ta tiếp tục đi tiếp và
cũng là cách tạo cho con người ta sự ảo giác về tương lại …
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét